“Nơi ấy của em đau quá… hu hu… Anh rể, em sợ quá…”

“Đừng suy nghĩ miên man, vừa mới khám xong, chỉ là vấn đề nhỏ thôi.”

“Anh rể, chắc chắn là vì vừa rồi ở trong xe anh làm mạnh quá… Anh xoa cho em đi…”

“Đồ bám người, chẳng phải em quấn lấy anh đòi hay sao? Được rồi, lát nữa kêu bác sĩ phẫu thuật cho em… Ngoan, anh còn bận việc, chờ em phẫu thuật xong anh sẽ kêu tài xế đưa em về.”

Trần Khả Như mặc áo blouse trắng đứng ở cửa phòng bệnh, thoạt nhìn bình tĩnh nhìn một nam một nữ trong phòng, nhưng thực tế nắm tay run rẩy đã tiết lộ sự phẫn nộ trong lòng cô.

“Bác sĩ Như, chính là hai người này kêu chị làm phẫu thuật.” Thực tập sinh Vũ Tuyết Trang tức giận lải nhải: “Anh rể với em vợ chơi trong xe vào bệnh viện! Đây là cái quái gì vậy! Uổng công lúc nãy em còn khen người đàn ông này đẹp trai, đúng là loại người ghê tởm! Vợ của người đàn ông này thật đáng thương, chắc còn chưa biết chồng mình đã làm chuyện như vậy đâu!”

tự giễu, khóe mắt đỏ hoe. Đúng thế, cô không

phẫu thuật tên là Lê Hoàng Việt, tổng giám đốc trẻ tuổi của tập đoàn

lần hai người gặp nhau có thể đếm trên đầu ngón tay. Lê Hoàng Việt ở bên ngoài phong lưu, scandal liên tục, đã sớm quên mình còn có một người vợ. Mà cô cũng dần dần tuyệt

anh ta lại thông đồng với

hít sâu một hơi, ra hiệu

cửa vào phòng, nghiêm mặt giới thiệu: “Hai vị, bác sĩ chủ trị

thời căng thẳng, lưng

cô. Dung nhan lạnh lùng, vóc dáng cao gầy thướt tha, khiến

cảm giác rất quen thuộc, hình như

đánh giá cao sự tự chủ của bản thân. Cuối cùng cô không nhịn được ngẩng đầu, nhìn lướt qua Lê Hoàng Việt. Tầm mắt đâm vào đôi mắt đen tối của người đàn ông, cô hơi giật mình,

Bình Luận ()

0/255